Buông bỏ hết những vọng niệm và quan niệm chấp trước, tâm thái sẽ trở nên vui vẻ bởi vì bạn không còn phải mang theo những quan niệm nặng nề, thanh lý những thứ rác rưởi trong tâm sẽ giúp bạn khai mở không gian về tâm linh (ảnh chụp bởi Lý Sa)

Buông bỏ hết những vọng niệm và quan niệm chấp trước, tâm thái sẽ trở nên vui vẻ bởi vì bạn không còn phải mang theo những quan niệm nặng nề, thanh lý những thứ rác rưởi trong tâm sẽ giúp bạn khai mở không gian về tâm linh (ảnh chụp bởi Lý Sa)

Cuộc sống luôn đi kèm với tiếng cười và nước mắt, được thúc đẩy bởi cảm xúc, và bị hãm vào trong một vở kịch được chuẩn bị trước với những niềm vui vô thường. Dục vọng được đáp ứng đầy đủ thì cảm thấy hạnh phúc, không đạt được thì phẫn uất, bất bình. Bị chấp trước dẫn động đến ăn không ngon ngủ không yên. Kỳ thực đạt được những thứ ở nhân gian thì đã sao ? Có thể giữ được mãi mãi không ? Đến khi cao tuổi rời đi, chỉ có thể mang theo sự cô đơn trống rỗng và nuối tiếc mà thôi. Con người có thể nắm giữ được vận mệnh của mình không ? Tất cả đều đã có định số, trừ khi tu luyện chính pháp, hoặc là làm ác một cách vô độ, chứ sinh mệnh là hoàn toàn không có cách nào cải biến được.

Có một hôm, bạn hỏi tôi: “Tôi đã rất hạnh phúc rồi, nhưng tôi vẫn không thể không buồn, đó là vì sao ? Lẽ nào niềm vui của tôi không phải là sự vui vẻ của trái tim tôi? Nếu vậy sự vui vẻ trong tâm tôi nó sẽ biểu hiện như thế nào ? Tôi đã suy nghĩ trăn trở rất lâu nhưng vẫn không thể tìm được đáp án ”

Có lúc bạn đã nói với tôi thế này “Trái tim tôi tại sao cứ luôn cảm thấy mệt mỏi ? Trước giờ tôi vẫn luôn là người bất khả chiến bại. Tôi trước giờ đều không bao giờ bị chịu thiệt, luôn chiếm thế thượng phong mà !”.

Tâm của chúng ta, kỳ thực bạn không hề hiểu gì về nó, mặc dù nó lớn lên ở trong thân thể của chúng ta. Có những lúc bạn cảm thấy rất vui vì được giành thế thắng, đạt được những thứ tốt, nhưng tâm của bạn lại cảm thấy rất khó chịu, như kiểu hồn bay phách lạc. Bởi vì tâm của chúng ta hiểu rõ một đạo lý, đạt được bao nhiêu thì sẽ mất đi bấy nhiêu. Chúng ta trong quá trình tranh đấu, không cần biết là kẻ thắng hay người thua, trong tâm đều sẽ lưu lại một vết thương lớn hoặc nhỏ.

Phụ nữ thường hay nghĩ: Tôi làm thế nào để xinh đẹp, và xinh đẹp hơn nữa ? Trong tâm của chúng ta có bao nhiêu vết thương, khuôn mặt chúng ta sẽ có bấy nhiêu nếp nhăn. Bạn vẫn cứ nghĩ rằng đó là kết quả của những năm tháng tuổi tác; Còn đàn ông thì hay nghĩ: Làm sao để tôi có được thêm nhiều tiền của và vinh quang. Nhưng thực tế, những lúc mà chúng ta đạt được càng nhiều tiền bạc bất chính, cũng chính là lúc mà chúng ta cảm thấy trong tâm mất đi càng nhiều sự bình an.

Khi mà tôi tĩnh tâm lại để nghĩ về những vấn đề này, tôi đột nhiên minh bạch, kỳ thực nhiều khi chúng ta không hiểu trái tim của chính mình. Khi mà tôi cảm thấy mãn nguyện, thì lại là thời khắc mà tâm tôi cảm thấy bị tổn thương, bởi vì tâm của tôi và tôi là hoàn toàn trái ngược nhau. Biểu hiện bên ngoài có vẻ là hạnh phúc, nhưng đó không phải là niềm vui xuất phát từ bản tính cho nên nó không phải là niềm vui thực sự.

Khi mà tôi dương dương tự đắc vì đã chiếm được lợi ích bằng việc hãm hại người khác, là lúc tôi cảm thấy trái tim mình như đang khóc vì bị tổn thương. Lúc đó trái tim tôi nói với tôi: “Không quản là lý do gì, không được phép làm tổn thương đến người khác”; Khi tôi không ngừng tìm lỗi và khuyết điểm của người khác,  dùng những lời lẽ sắc nhọn để làm đau người khác, tâm của tôi nói với tôi: “hãy sống bằng tất cả tình yêu thương, dù rằng bạn không làm một điều gì cả, sự tồn tại của bạn chính là một kỳ tích”. Khi mà chúng ta không ngừng chỉ trích người khác, tâm của chúng ta sẽ nói với chúng ta rằng “Chỉ trích là một con dao hai lưỡi, làm bị thương người khác cũng làm bị thương chính mình”.

Nhiều lúc, bạn nhất định cảm thấy mình thật lương thiện, nhưng khi chúng ta ở bên cạnh những người khác, chúng ta có thể không làm tổn hại người khác không ? Dù là giữa những người thân với nhau ? Rất ít người từng nghĩ, tôi làm thế nào để thấu hiểu được người khác, làm sao để ngày càng yêu quý và trân trọng người khác.

Tâm của chúng ta hiểu được sự tự tư của chúng ta, nhưng chúng ta lại không hiểu được sự lương thiện của tâm mình. Nhiều lúc, chúng ta trong mê mờ nếu có thể hỏi được tâm của tự mình, chúng ta sẽ không còn bị hồn bay phách lạc một lần nữa.

Nhiều lúc bởi vì chúng ta không hiểu trái tim của mình, cho nên khiến cho tâm phải chịu tổn thương. Như thế thân thể của chúng ta cũng không có chỗ nào để đi. Cho dù chúng ta có thể hiểu được một chút đạo lý, nhưng khi mà lợi ích được mất ở ngay trước mặt, chúng ta liệu có thể buông bỏ không, dùng thiện mà đối đãi với bản thân và người khác không, có thể làm được thì tâm sẽ cảm thấy vui vẻ, niềm vui này cũng sẽ gây ảnh hưởng tới người khác.

Hãy thử cố gắng để hiểu trái tim của chính mình, chúng ta mãn nguyện không có nghĩa là tâm chúng ta mãn nguyện; chúng ta vui vẻ không nhất định là tâm chúng ta vui vẻ. Chỉ khi nào nội tâm của chúng ta trở nên vui vẻ, chúng ta mới có thể đạt được hạnh phúc và vui vẻ đích thực.

Cái được chân chính lại là buông bỏ chứ không phải đoạt lấy, buông bỏ hết những vọng niệm và quan niệm chấp trước, tâm thái sẽ trở nên vui vẻ bởi vì bạn không còn phải mang theo những quan niệm nặng nề, thanh lý những thứ rác rưởi trong tâm sẽ giúp bạn khai mở không gian về tâm linh. Đến đây cuối cùng chúng ta cũng đã hiểu được tâm của chính mình, đột nhiên minh bạch được những điều của người hiểu biết, vì sao họ buông bỏ những lợi ích và sự hưởng thụ trước mắt, tu tâm đoạn dục, để sống một cuộc sống thanh nhàn. Họ là những người hiểu rõ về tâm mình nhất, càng buông bỏ được nhiều những thứ không thể buông bỏ, thì sẽ càng tiến nhanh hơn đến sự vĩnh hằng của sinh mệnh.

Buông bỏ tư dục, vô tư vô ngã. Buông bỏ những gánh nặng trong tâm, bạn sẽ đạt được sự thông triệt và trong sáng của tâm. Hiểu rõ vạn vật và thấu tỏ cả những điều nhỏ nhất. Đó chính là sự đầy đủ và vui vẻ của tâm, bản thân bạn mới có thể thực sự làm chủ, mới có thể hiểu được ngôn ngữ của trái tim, mới có được sự tự do của tâm hồn.

Tác giả: Tịnh Tâm, Dajiyuan | Dịch giả: Việt Nguyên